Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Đỏn Côi

                                           

Khi hoàng hôn xuống sao lòng ta buồn thế
Hạnh phúc nào sao vẫn mãi xa xăm
Gió vẫn thổi vào hồn anh tê tái buốt
Mưa tâm hồn làm lệ mãi tuôn rơi
coucher-soleil

Anh vẫn biết cuộc đời này là bể khổ
Mải mê tìm hạnh phúc mong manh
Đường anh về không biết có em đón đợi
Nắm tay anh đi hết đoạn đường đời

Có thể anh không cùng em chung bước nhỉ?
Nhưng xin đừng quên kỷ niệm ngày xưa
Anh rất hiểu trong dòng đời này tấp nập
Vẫn rất cần hơi ấm một bàn tay
lacbuocbennhau

Lá vẫn bay bay trong chiều nay lộng gió
Ngước mắt  tìm trong khoảng trống hư vô
Anh mong lắm khi nụ cười em ở đó
Cho tâm hồn anh bớt nỗi..Đơn côi!

          
Buôn Mê Thuột, Cafe một mình